Gio Dục v Jobs - Thoi Bao The Vietnamese Newspaper - NguonTinViet

by 7:21 AM 0 comments
Nguon Tin Viet


mriscan

Nguyễn đạt Thịnh


Giáo dục tạo cho con người một trình độ học thức, nhưng học thức có đưa đến công ăn việc làm không, lại là chuyện khác, chuyện cần phân tách rõ hơn, hiểu rõ hơn.

Anh thợ máy không có nhu cầu phân tách, vì anh có cái computer với chươmg trình Automotive Troubleshooting & Diagnostics Analysis giúp anh không phải loay hoay tìm kiếm xem hệ thống dẫn xăng vào máy nghẹt chỗ nào, vì cái computer chẩn bệnh xác định với anh là dàn spark plugs (bu-gi) không nẹt lửa đốt xăng đẩy cái piston xuống. Loại bỏ được nghi vấn “nghẹt xăng”, công việc sửa xe nhẹ đi được một nửa, anh quay qua hệ thống điện, và nhờ vậy mà việc sửa xe giản dị gấp đôi, tiền sửa xe cũng giảm một nửa.

Những nhà nghiên cứu giáo dục vẫn còn phải loay hoay tìm kiếm, vì họ chưa có cái máy này.


Kỹ thuật MRI cũng giúp các bác sĩ nhìn thấy rõ ruột gan, phèo phổi của bệnh nhân để trị bệnh trúng phóc, kiến hiệu và nhanh chóng hơn.

Nhưng không cái vi tính nào giúp được ông Arthur Levine trả lời câu hỏi, “bộ phận nào trong guồng máy giáo dục của Hoa Kỳ trì trệ, khiến học sinh, sinh viên Mỹ không giỏi bằng học sinh, sinh viên của nhiều quốc gia khác”.

Levine là viên chức có uy tín và quyền lực trên địa hạt giáo dục Hoa Kỳ, nhưng, cũng như nhiều viên chức hữu trách khác trên địa hạt này, họ chỉ ước đoán loanh quanh và không chính xác về nhu cầu cải tổ nền giáo dục Hoa Kỳ.

Levine, đương kim chủ tịch Quỹ Woodrow Wilson – một tổ chức bất vụ lợi, chuyên về giáo dục, và vinh danh những công bộc quốc gia; 5 trong số những chính khách được Quỹ vinh danh là Tổng thống Harry S. Truman (1951), Carmen và John Gottschalk (2007), Thủ tướng Lý Quang Diệu (2007), Ngoại trưởng Condoleezza Rice (2010), và Jacques Attali (2011).

Thành lập và tích cực hoạt động từ năm 1922, quỹ từng có những vị chủ tịch nhiều thành tích như Tổng thống Franklin D. Roosevelt; nói cách khác, Woodrow Wilson Foundation có uy tín lớn trên bình diện giáo dục.


Levine là vị chủ tịch thứ 6 của Viện; trước chức vụ này, ông là chủ tịch và giáo sư dạy trường Cao Đẳng Sư Phạm –Teachers College, Columbia University. Ông cũng đã từng làm chủ tịch Chương Trình Cao Học, chủ tịch của Viện Educational Management, và là giảng viên kỳ cựu của trường sư phạm, Viện Đại học Harvard.

Không có một tiêu chuẩn khoa học nào để xác định nguyên nhân “học dốt” của học sinh và sinh viên Mỹ, Levine đoán mò là tại thầy giáo, cô giáo dạy dở. Ông lần mò đi tìm nguyên nhân nào khiến cán bộ sư phạm Mỹ dở hơn thầy giáo Nhật, cô giáo Phần Lan; ông còn đi tìm nguyên nhân khiến Phần Lan không có lấy một người mù chữ – 99.7% dân Phần Lan học hết tiểu học, 66.2% học hết trung học.

Nguyên nhân nào khiến thầy giáo, cô giáo Mỹ thua kém bạn đồng nghiệp tại những quốc gia khác? Levine đổ thừa vì sự lựa chọn khóa sinh giáo viên cẩu thả, không có những cuộc thi nhập học và tốt nghiệp đủ gạn lọc.

Giờ này với tư cách chủ tịch Quỹ Woodrow Wilson, Levine quan tâm đến việc đào tạo giáo viên STEM (science, technology, education and math – KHOA HỌC, KỸ THUẬT, SƯ PHẠM và TOÁN HỌC). Quỹ trợ cấp cho gần 1,000 giáo viên tình nguyện dạy những môn STEM tại nhiều trường trung học công lập.

Levine nói với ký giả David Firestone của tờ The New York Times, là giáo viên Hoa Kỳ không có môi trường dạy tốt, và học sinh, sinh viên Hoa Kỳ không có môi trường học tốt như tại các nước khác.

Nhiều người cho là Levine không nhận xét đúng, khi ông căn cứ vào kết quả những cuộc thi (test), để so sánh trình độ của học sinh Mỹ và học sinh các nước khác.

Levine trả lời, “Việc so sánh rất quan trọng, vì trên thị trường jobs ngày nay, con em chúng ta không chỉ tranh jobs với học sinh các thành phố khác, các tiểu bang khác của Hoa Kỳ, mà còn phải tranh jobs với công nhân tại các quốc gia khác”.

“Nền kinh tế toàn cầu của thế hệ hiện tại không còn là kinh tế kỹ nghệ nữa, sự phồn thịnh của một quốc gia không còn tùy thuộc vào tiềm năng lao động và nguồn tài nguyên nữa. Kỹ nghệ hôm nay là kỹ nghệ tin học, và hai yếu tố tối cần cho kinh tế tin học lại là óc sáng tạo và tầm hiểu biết của công dân mỗi nước”.

Trả lời câu hỏi, “nguyên nhân nào giúp học sinh các quốc gia Á Châu luôn luôn đứng đầu danh sách so sánh trình độ học vấn toàn cầu?” Levine nói: “Trẻ em Á Châu đi học sớm hơn; do đó thời gian làm việc của công nhân Á Châu không chỉ dài hơn mà còn kiến hiệu hơn công nhân Mỹ nữa”.

“Ngoài ra trẻ con có khả năng hấp thụ toán học rất sớm; tôi nghĩ phụ huynh và giáo chức nên thảo luận kỹ với nhau hầu tìm ra phương thức cho trẻ đi học sớm phù hợp với lối sống của người Mỹ. Về việc dạy học sinh hai môn toán và khoa học, chúng ta nên nghiên cứu lối giáo dục Á Châu”.

Một câu hỏi khác, “ông viết rất nhiều về tình trạng thiếu khả năng sư phạm của giáo chức Hoa Kỳ, trong lúc Hội Đồng về Khả Năng Giáo chức cũng báo động thiên hướng ‘chấp nhận tệ trạng bất lực không đào tạo được những giáo chức tốt’. Ông thấy nguy cơ này hiện thực đến mức nào?”

Levine nói, “Hai việc giáo dục và đào tạo viên chức sư phạm đang trầm trệ, nhưng không phải là không thể chỉnh đốn lại được. Việc chỉnh đốn đòi hỏi nhiều nỗ lực và nhiều thời gian”.

“Woodrow Wilson Foundation chúng tôi đang cộng tác với quý vị thống đốc, quốc hội, và các viên chức giáo dục tại 5 tiểu bang Indiana, Michigan, Ohio, New Jersey và Georgia để thực hiện chương trình cải thiện việc dạy STEM tại những tiểu bang này”.

Chúng tôi thỏa thuận với nhiều sinh viên sư phạm là Foundation chúng tôi sẽ cấp cho họ một khoản học bổng $30,000; đổi lại họ ký khế ước ở lại dạy học trong tiểu bang một nhiệm kỳ tối thiểu là 3 năm.

Sau đó chúng tôi khuyến cáo một số Viện Đại Học nên thay những giáo sư dạy STEM bằng những giáo sư tân khoa, mới tốt nghiệp theo kế hoạch huấn luyện của Foundation chúng tôi. Kết quả là cả 23 viện đại học thay đổi giáo sư theo kế hoạch của chúng tôi đều thành công hơn chỉ tiêu cũ của họ”.


Là một giáo sư tên tuổi, ông Levine trình bày rất khoa học nhu cầu chỉnh đốn giáo dục, nhưng ưu tư của ông không chính xác; điểm sai là cái mục tiêu “tranh jobs” ông đặt ra cho hướng nỗ lực sư phạm của Hoa Kỳ; ông cho là việc so sánh trị giá của nền sư phạm Hoa Kỳ với trị giá nền sư phạm của các quốc gia khác rất quan trọng, “vì trên thị trường jobs ngày nay, con em chúng ta phải tranh jobs với công nhân các quốc gia khác”.

Levine sai ở chỗ dù nền sư phạm Hoa Kỳ có thực dụng đến đâu đi nữa, sinh viên Hoa Kỳ tốt nghiệp đại học vẫn không thắng trong cuộc tranh jobs với sinh viên Trung Cộng, vì yếu tố định đọat của doanh nghiệp mướn nhân công không phải là “sinh viên nào giỏi hơn” mà là “sinh viên nào rẻ hơn”.

Trước khi chết, ông Steve Jobs, CEO của Apple, nói với Tổng thống Obama là những job lắp ráp iPad mà ông đem sang cho công nhân Tầu sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại với công nhân Mỹ nữa.

Lý do không phải là người thợ Tầu giỏi hơn người thợ Mỹ, mà là nhân công Tầu rẻ hơn nhân công Mỹ; do đó cuộc tranh jobs không nằm trong địa bàn giáo dục, cũng không nằm trong khả năng của Woodrow Wilson Foundation, và của chủ tịch Quỹ này – ông Levine.

Ông biết bộ máy sư phạm Hoa Kỳ không kiến hiệu, nhưng ông lại không biết bộ máy hỏng chỗ nào để sửa chữa.

Nếu không đưa được bộ giáo dục của Arne Duncan vào máy MRI để tìm xem bộ phận nào trì trệ, ông Levine đành phải chờ cái software điện toán Education Troubleshooting & Diagnostics Analysis thôi.

Cái máy này phức tạp hơn máy định bệnh xe, định bệnh người, nên chưa ai trả lời được câu hỏi, “phải chờ đến bao giờ?”

Nguyễn đạt Thịnh









theo Nguon Tin

Anonymous

Developer

Cras justo odio, dapibus ac facilisis in, egestas eget quam. Curabitur blandit tempus porttitor. Vivamus sagittis lacus vel augue laoreet rutrum faucibus dolor auctor.

0 comments:

Post a Comment