Tôi kiếm tiền tỷ nhờ bỏ đại học lập công ty phần mềm

by 6:29 AM 0 comments

Thứ tư, 12/6/2013, 11:51 GMT+7


Chán ngán cảnh thầy đọc, trò chép, tôi đã bỏ dở chương trình học và mở công ty. Thành công đến với tôi ở cái tuổi lẽ ra đang học năm 2 đại học.

Lớp học 30 bàn ‘nhét’ 120 sinh viên


Sau khi đọc bài viết Từ học sinh cá biệt, tôi sang Mỹ làm phần mềm, tôi có đồng quan điểm với tác giả và rất đồng ý với câu “điểm C mà nhớ được 10 năm còn hơn điểm A mà ngày mai không nhớ nổi”.


Tôi nghĩ câu nói này nói “trúng tim đen” của nền giáo dục Việt Nam và tôi thấy buồn khi sự thật hiển nhiên đó mãi không được sửa đổi.


Tính đến thời điểm hiện tại, tôi nghĩ việc thầy cô cứ nhồi vào đầu những môn học ở trường chẳng giúp được gì tôi trong đường đời, (vì tôi đã quên hết sạch rồi còn đâu), nó còn làm lãng phí thời gian phát triển môn học năng khiếu của tôi.


Học hết lớp 12 tôi cũng thi đỗ vào đại học, sau đó tôi có một quyết định khó khăn là bỏ đại học và tự mở doanh nghiệp phần mềm. Đến nay công ty tôi mở phát triển tốt có lợi nhuận tiền tỷ.


Cách đây 2 năm, tôi vẫn còn là học sinh lớp 12, tôi bị cô giáo môn Văn bắt học thuộc lòng những bài thơ để thi tốt nghiệp, mà đến giờ nếu có đè cổ ra tra hỏi thì chắc tôi cũng không nhớ nổi tên của bất kì bài thơ nào chứ chưa nói gì đến ý nghĩa và nội dung của nó.


Còn môn Toán, mặc dù tôi thi tốt nghiệp được 9,5 điểm nhưng giờ nhìn lại nội dung học năm lớp 12 tôi thấy như mới tinh, không khác gì lúc chưa học và nếu có bắt tôi ôn lại thì không khác gì học lại từ đầu.


Tình trạng tương tự cũng diễn ra với hầu hết tất cả các môn học khác, ngoại trừ môn học tôi yêu thích là sinh học, tôi chỉ tập trung học có 3 tháng mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in.


Tôi thiết nghĩ cần có cái gì đó thay đổi trong nền giáo dục Việt Nam, để tránh lãng phí chất xám, lãng phí thời gian.


Thời nay việc học không còn phải là tay cầm bút, mắt nhìn lên bảng, miệng vừa ngáp ngủ vừa nói chuyện với bạn. Rồi thầy đọc đến đâu chép vào đến đó, khi thầy xuống kiểm tra thì vở phải ghi đủ chữ, ghi chậm phải ngoái đầu sang bên cạnh để chép cho kịp. Chép xong thì đầu rỗng tuếch, về nhà lôi vở ra đọc, có khi còn đọc không nổi do có lúc ngoáy nhanh quá nên chữ xấu.


Nếu đi học là như vậy thì sao thầy giáo không quay video bài giảng lại rồi gửi vào email cho học sinh ở nhà có thể tha hồ tua đi tua lại, chẳng cần tốn thời gian đến lớp chỉ ngồi chép và chép, hoặc nói chuyện riêng?


Còn những môn học không cần thiết, phải chăng có thể giảm tải cho học sinh. Tôi tin rằng học vì đam mê sẽ cho kết quả khác hẳn với học để thi cử.


Xem thêm: Học môn sử ‘chán ngắt, như vẹt và đầy áp lực’


Đức


Chia sẻ bài viết về giáo dục của bạn tại đây


Nguồn: http://vnexpress.net/gl/ban-doc-viet/xa-hoi/2013/06/toi-kiem-tien-ty-nho-bo-dai-hoc-lap-cong-ty-phan-mem/






via Nguon Tin

Nguon Tin

Developer

Cras justo odio, dapibus ac facilisis in, egestas eget quam. Curabitur blandit tempus porttitor. Vivamus sagittis lacus vel augue laoreet rutrum faucibus dolor auctor.

0 comments:

Post a Comment